khà khà

khà khà

Ông cụ cười khà khà, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc.

Định nghĩa
  1. Thán từ:
    • Tiếng cười to, vui vẻ thoải mái: "khà khà" từ tượng thanh mô phỏng tiếng cười lớn, sảng khoái, thường thể hiện sự hài lòng, vui sướng hoặc đắc ý.
    • Tiếng cười phần hơi thô, mạnh mẽ: Đôi khi, "khà khà" cũng có thể gợi lên một tiếng cười hơi thô kệch, tự nhiên phóng khoáng.
dụ sử dụng
  • Thán từ:
    • "Khà khà, hôm nay ta thắng lớn rồi!" (Người nói cười to, thể hiện niềm vui sự đắc ý thắng lợi.)
    • Ông cụ cười khà khà, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc. (Ông cụ cười một cách sảng khoái vui vẻ.)
    • Nghe xong câu chuyện, anh ta chỉ cười khà khà rồi bỏ đi. (Anh ta cười một tiếng có vẻ thô lỗ hoặc không quan tâm trước câu chuyện.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng độc lập như một tiếng cười biểu cảm: Thường đứng một mình hoặcđầu câu để diễn tả ngay cảm xúc.
    • Khà khà! Cuối cùng cũng tìm thấy mày rồi!
  • Kết hợp với động từ "cười": Cấu trúc "cười khà khà" rất phổ biến, trong đó "khà khà" đóng vai trò từ tượng thanh bổ nghĩa cho động từ.
    • cười khà khà, vẻ mặt đầy tự tin.
Biến thể từ gần giống
  • Khà (thán từ): dạng gốc, ngắn hơn, cũng diễn tả tiếng cười to hoặc tiếng thở mạnh nhẹ nhõm.
    • Khà! Nhẹ cả người.
  • Ha ha (thán từ): Từ tượng thanh phổ biến hơn cho tiếng cười lớn, có thể trang trọng hoặc thân mật hơn "khà khà".
  • (thán từ): Tiếng cười có vẻ gian xảo, mỉa mai hoặc đắc chí.
Từ đồng nghĩa
  • Ha ha: Tiếng cười to.
  • Hềnh hệch: Tiếng cười to hơi thô (thường mang nghĩa tiêu cực hơn).
Lưu ý sử dụng
  • Sắc thái: "Khà khà" thường mang sắc thái thân mật, suồng sã, đôi khi khá bình dân. ít được dùng trong ngữ cảnh trang trọng.
  • Văn học: Từ này thường xuất hiện trong văn học, truyện kể để khắc họa tính cách nhân vật (vui tính, phóng khoáng, thô lỗ, hoặc đắc ý).
  • Từ tượng thanh: Đây một từ tượng thanh điển hình của tiếng Việt, mô phỏng chính xác âm thanh của tiếng cười.